Để tiếp tục duy trì và nâng cấp blog Những bài hát vàng Việt Nam - chúng tôi quyết định tạm ngưng việc sử dụng dịch vụ hosting website này tại Google Blogger và chuyển sang domain khác. Các bạn có thể truy cập vào website mới của chúng tôi tại địa chỉ: http://vn.mybestforeversong.com/
Với domain và dịch vụ hosting mới, chúng tôi sẽ cố gắng nâng cấp nhiều chức năng và làm cho nội dung website phong phú đa dạng hơn.
Mong các bạn thường xuyên ghé thăm và ủng hộ website của chúng tôi.
Về đây nghe em, về đây nghe em Về đây mặc áo the, đi guốc mộc Kể chuyện tình bằng lời ca dao Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới Và về đây nghe lại tiếng nói Thơ ấu khúc hát ban đầu
Về đây nghe em, về đây nghe em Về đây thả ước mơ đi hát dạo Để đời đời làm giọt sương mai Để chào đời bằng lòng mới lớn Để hận thù người người lắng xuống Và tìm nhau như tìm xót xa Trong lúc lệ đã đầy vơi
Này người ơi vươn cao vươn cao Đem ánh sáng hân hoan trên trời Rọi vào đời cho ta tinh cầu yêu thương Nụ cười tươi trên môi em thơ Là tiếng hát hân hoan cho đời Và về đây cho nhau nụ cười tương lai
Về đây nghe em, về đây nghe em Về đây đứng hát trên sông nước này Chở lòng người trở về quê hương Chở hồn người vào dòng suối mát Chở thật thà vào lòng dối trá Và nhạc hoa xin tạ chút ơn Hạnh phúc khi đã gặp nhau
Sáng tác: Hoàng Thanh Tâm Thà là rong rêu, lênh đênh trên biển. Thà là chim bay vui theo tháng ngày. Thà là mây trôi mênh mang giữa bầu trời. Lang thang giữa cuộc đời mà vui.
Một ngày bên em, cho em hơi thở. Từ dạo yêu em, con tim tan vỡ. Để rồi đêm nay trên căn gác lạnh lùng. Đêm thương nhớ một mình lẻ loi.
À .. Ơi .. người yêu ơi, da thịt mát tình nồng say. Tìm đâu em hỡi, người yêu ơi, đêm hồng những lần hẹn hò. Vòng tay buông lơi, tình yêu chơi vơi, nhớ người.
Chỉ vì yêu em nên anh vất vả Chỉ vì yêu em nên anh mất cả. Tình buồn em ơi, lanh thang giữa cuộc đời. Bên sông có một người .. nhìn theo.
Một ngày mưa rơi trên con phố nhỏ. Chỉ mình anh thôi lang thang lối nhỏ. Còn lại trong anh rong rêu tháng ngày dài. Lê thê suốt một đời Vì sao?
Ô mê ly, mê ly! Ô mê ly, mê ly đời ta! Ô mê ly đời sống với cây đàn Tình tính tang dạo phím rồi ca vang Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng Dục lòng ta dạo khúc ca với đàn Một chiều mưa ta hát vang "Mưa rơi!" Rồi cùng ta mưa đáp: "Cho tươi đời!" Một ngày nắng ta hát vang: "Nắng tươi!" Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui Gió sớm đã về, cùng tiếng hát tiếng cười Thấp thoáng bóng người ngoài đám lúa cất lời Thấy tiếng hát cười là gió sớm đến mời: "Người ơi, đàn đi!" Ô mê ly, mê ly! Ô mê ly, mê ly đời ta! Đứng giữa cánh đồng nhìn ánh nắng phớt hồng Có tiếng hát chòng từ đám lúa lướt về Thoáng thấy tiếng nàng và thoáng có tiếng cười, đàn ta hòa vang
Ô mê ly, tơ duyên! Ô mê ly, khúc ca triền miên! Ô mê ly đời sống bao duyên tình Trời về trưa ngồi dưới hàng cây xanh Nhìn bao la đồng lúa xa xa mờ Đàn hòa vang tựa sóng xô đến bờ Đường về thôn em bé vui câu ca Dục hồn thơ tha thiết yêu quê nhà Đàn cùng ta reo khúc ca chơi vơi Nhạc còn vang nhịp nhàng đưa ngàn nơi
Ở chợ Dầu có hàng cà phê có một cô nàng be bé xinh xinh cô hay cười hồn xuân phơi phới cứ xem dáng người ước chừng đôi mươi
Làn thu ba cô liếc nghiêng thành mùi hương lan thơm ngát vương bên mình làm say mê bao gã thiếu niên đa tình mấy anh nho nhỏ thường hay đến ngồi cười với cô
Lơ thơ tơ liễu buông mành cho hay cái sắc khuynh thành làm cho nhiều chàng chết mê mệt đi đâu cũng ghé qua hàng mong sao thấy bóng cô nàng thì trong lòng chàng mới yên
Hôm nao dưới ánh trăng ngà tôi mơ thấy bóng cô hàng nhẹ nâng ly trà ướp sen ngạt ngào trông cô rón rén ra vào đôi môi thắm cánh hoa đào lòng tôi dạt dào muốn xiêu
(2) Một chàng trai dáng người hiên ngang đến tự phương nào trong gió đông sang khách qua đàng vì cô lưu luyến đã bao tháng trường ước được nên duyên Chàng yêu cô vô bến vô bờ mà sao cô cứ mãi hững hờ làm cho anh yêu quá hoá như điên rồ tấm thân bơ phờ dường như muốn chờ một kiếp ma
Vô duyên cái túi không tiền anh mua chuốc lấy ưu phiền rồi đến một ngày ốm la liệt mong sao lê bước đến hàng anh mong bóng dáng cô nàng hiện đến dịu dàng mới hay.
Thương thay lữ khách bên đàng cô đem thuốc đến cho chàng ngờ đâu con người trước bao hiên ngang lim dim khoé mắt hoe vàng anh đi sắp đến thiên đàng vừa lúc cô hàng biết yêu
Giờ đây đã mấy thu qua có lúc mơ về đường xa tôi nhớ những đêm trăng mờ cô hàng với bàn tay ngà ...
Sáng tác: Vũ Minh Anh còn còn có mỗi mỗi cây đàn anh đem là đem bán nốt anh theo là theo cô nàng hàng chè xanh tình tính tang là tang tính tình cô hàng rằng cô hàng ơi rằng có biết là biết cho chăng rằng có biết là biết cho chăng ? Lẳng lặng mà nghe tôi nói ơ ơ ơ ... nói đôi lời tôi kể rằng đầu làng Ngu Xá có nàng một nàng bán nước chè xanh người đâu trông mà duyên dáng và cô em chừng đôi tám miệng cô như là hoa ... đóa hoa thật tươi trông càng say đắm mắt cô đưa tình
khiến bao chàng trai ngất ngây vì cô mỗi khi qua hàng..... Hò ơi hò ơi .... ơi Đôi mắt đôi mắt nhung huyền Ơi hỡi nàng hàng xinh ơi Má lúm đồng tiền trông duyên ghê Làm tôi say đắm bao tháng ngày Chiếc áo nhuộm màu nâu non Với dáng người nàng thon thon Làm tôi say đắm bao ngày tháng Vì em xinh quá xinh là xinh... Nàng ơi anh đã yêu nàng!!! Quyết chí cùng nàng nên duyên a Có lúc vì nàng thâu đêm Rồi đây, rồi đây anh sẽ về Nói với cùng mẹ cha anh Sẽ tới hỏi nàng cho anh Cùng nhau chung sống trong mộng thắm Cùng nhau chung sống bao ngày xanh Hò ơi ơi ... mẹ tôi nói rằng quyết chí hỏi vợ cho con quyết chí tìm nàng dâu ngoan nàng dâu đôi má rám nắng hồng quyết chí dạm vợ cho con quyết chí tìm nàng dâu ngoan làm sao cho xứng đôi vừa lứa làm sao cho xứng đôi vừa đôi Nàng ơi ... anh đã mơ rằng đám cưới vợ chồng đôi ta khắp xóm cùng làng ra xem người ta xen đứng và nói rằng đám cưới thật là to ghê đám cưới thật là xinh đôi người ta cầu chúc chú rể mới cùng cô dâu sống đến bạc đầu Rồi ngày ngày qua ... xa vắng quán hàng lúc trở về để kiếm cô nàng cùng nàng chắp mối tình xưa thì cô đã rời nơi ấy ... để cho quán hàng lạnh giá Ơi hỡi ơi nàng ơi ... biết cho lòng anh đã bao năm trước anh đã yêu nàng đến bây giờ đây biết đâu tìm em ơi hỡi ơi nàng ơi!
Image via WikipediaSáng tác: Trịnh Công Sơn Môi nào hãy còn thơm, cho ta phơi cuộc tình. Tóc nào hãy còn xanh, cho ta chút hồn nhiên Tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình Xin người hãy gọi tên.
Khi tình đã vội quên, tim lăn trên đường mòn Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm Khi về trong mùa đông, tay rong rêu muộn màng. Thôi chờ những rạng đông..
Xin chờ những rạng đông Đời sao im vắng Như đồng lúa gặt xong Như rừng núi bỏ hoang Người về soi bóng mình. Giữa tường trắng lặng câm.
Có đường phố nào vui, cho ta qua một ngày Có sợi tóc nào bay, trong trí nhớ nhỏ nhoi Không còn, không còn ai, ta trôi trong cuộc đời Không chờ, không chờ aị
Em về, hãy về đi, ta phiêu du một đờị Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi, Xin ngủ dưới vòm cây ...
Sáng tác: Ngô Thụy Miên Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy, Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ Ru em, đưa em một lần Ru em vào mộng, đưa em vào đời Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng Cho tôi ôm em vào lòng Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng Yêu thương vợ chồng
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời Cũng đã muộn rồi Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
Image via WikipediaChiều còn vương nắng để gió đi tìm. Vết bước chân em qua bao nhiêu lần. Lời ru đan ngón tay buồn Ngàn năm cho giá băng hồn Tuổi gầy nồng lên màu mắt...
Trời còn mây tím để lá mơ nhiều. Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu. Chiều lên đỉnh núi ngang đầu Nhặt thương cho gót dâng sầu Giận hờn xin ngập lối đi.
Đàn dâng tiếng phong kín tuổi buồn Đường hoang vắng cho lá về nguồn Người tìm đến xin gợi nỗi hờn. Từ khi gió mang đấu địa đàng Đường lên đá che vết nồng nàn... Người còn nhớ mãi hay quên lời.
Và người tìm đến giọng hát mơ hồ. Vết bước năm xưa nay vương âm thầm. Hàng cây mơ bóng bên đường Gọi người khi nắng phai tàn Gọi tình yêu vào lãng quên....... Thế Sơn trình bày:
Ngô Thụy Miên (1948 - ) là một nhạc sĩViệt Nam nổi tiếng. Là tác giả của những ca khúc lãng mạn Áo lụa Hà Đông, Riêng một góc trời, Niệm khúc cuối... Ngô Thụy Miên được xem như một trong những nhạc sĩ lớn của miền Nam trước 1975 và ở hải ngoại về sau.
Ngô Thụy Miên tên thật là Ngô Quang Bình, sinh ngày 26 tháng 9 tại Hải Phòng. Ông là con thứ nhì trong một gia đình bảy người con. Ngô Thụy Miên lớn lên với sách vở, thơ văn, gia đình anh điều hành nhà sách Thanh Bình ở Hải Phòng, và sau đó ở Sài Gòn (trên đường Phan Đình Phùng). Thời học sinh, ông có học nhạc với nhạc sĩ Chung Quân và Hùng Lân tại trường trung học Nguyễn Trãi. Sau đó ông học ở Đại học Khoa học Sài Gòn. Trong thập niên 1960, Ngô Thụy Miên có theo hoc vĩ cầm với giáo sư Đỗ Thế Phiệt, và nhạc pháp với giáo sư Hùng Lân tại Trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn. Thời gian học ở đây, Ngô Thụy Miên quen biết với Đoàn Thanh Vân, con gái của diễn viên Đoàn Châu Mậu và hai người có một mối tình.
Bắt đầu sáng tác từ năm 1963, tác phẩm đầu tiên của ông Chiều nay không có em đến với công chúng năm 1965, sau đó là Mùa thu cho em và những nhạc phẩm phổ từ thơ của thi sĩ Nguyên Sa như Paris có gì lạ không em, Tuổi 13... Trong thời gian theo học đại học, ông đã nhiều lần trình diễn và phổ biến những sáng tác của mình tại các hội quán văn nghệ, các trung tâm văn hóa và giảng đường đại học. Năm 1974, Ngô Thụy Miên thực hiện băng nhạc đầu tay Tình Ca Ngô Thụy Miên gồm 17 tình khúc đã được viết trong khoảng thời gian 1965 - 1972. Với sự góp mặt của các ca sĩ và nhạc sĩ như Khánh Ly, Duy Trác, Thái Thanh, Lệ Thu, Thanh Lan, Duy Quang... cuốn băng tạo được thành công rực rỡ.
Trong thập niên 1990, Ngô Thụy Miên tiếp tục sáng tác với những Cần thiết, Em về mùa thu, Trong nỗi nhớ muộn màng... và nhất là Riêng một góc trời (1997), được coi là một trong vài tình khúc tiêu biểu của thập niên. Năm 2000, nhạc phẩm Mưa trên cuộc tình tôi của ông cũng được thính giả đón nhận một cách đặc biệt. Tổng cộng cho đến nay, Ngô Thụy Miên đã sáng tác được trên 70 ca khúc, với khoảng 20 bài sáng tác ở trong nước.
Từ Công Phụng Đời anh sớm muộn gì Đời em sớm muộn gì Tình ta sớm muộn gì ...cũng hấp hối
Am Thôi cũng đành một kiếp trăm năm đời người sẽ qua Dm Cũng đành một thoáng chiêm bao tình người cũng xa C E7 Am Cũng phôi pha những điêu ngoa, theo vết môi cười tàn tạ
Am Thôi cũng đành một kiếp phong ba lệ tình cũng xa Dm Xuống đời ta những nguôi ngoai rồi người cũng xa C E7 E Am Cũng xa ta, cũng xa ta theo dòng nghiệt ngã mù lòa
Dm C E Vì lời em sớm muộn gì cũng một lần gian dối E7 Am Tình anh sớm muộn gì cũng đưa vào tăm tối Dm G Am Đời anh sớm muộn gì, đời em sớm muộn gì F E7 Dm Am Tình ta sớm muộn gì cũng hấp hối Dm C Rót cho đầy hồn nhau, đắp cho đầy đời nhau E7 Am Những men nồng tình sâu rã rời
Am Thôi cũng đành như chiếc que diêm một lần lóe lên Dm Thắp đời em sáng lung linh, buồn một cõi riêng C E7 Những đêm sâu, những canh thâu Am Nghe nước mắt nặng giọt sầu
Am Thôi cũng đành như kiếp rong rêu một lần hóa thân Dm Cuốn về phong kín tim ta một đời chói chang C E7 Những đam mê, những ngô nghê E Am Với tình người nhỡ lời thề
Am Thôi cũng đành như tấm gương tan mờ phai vết xưa Dm Xót dùm cho tấm thân ta ngựa bầy đã xa C E7 Những đêm mơ thấy tan hoang E Am Hương tình vừa chớm muộn màng Tuấn Ngọc trình bày:
Bằng Kiều trình bày
Từ Công Phụng (sinh ngày 27 tháng 7 năm 1942) là một nhạc sĩViệt Nam nổi tiếng. Ông là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu cho tân nhạc Việt Nam giai đoạn 1954 - 1975 cùng với Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương...; là tác giả của các ca khúc trữ tình được nhiều người biết đến như Bây Giờ Tháng Mấy, Mắt lệ cho người, Giọt Lệ Cho Ngàn Sau.
Từ Công Phụng tốt nghiệp cử nhân luật, từng là biên tập viên đài phát thanh VOF. Ông tham gia sáng tác nhạc từ năm 1960. Sau 30 tháng 4 năm 1975, các sáng tác của ông bị cấm lưu hành tại Việt Nam cho đến năm 2003. Ông rời Việt Nam từ tháng 10 năm 1980 và hiện đang định cư tại Portland, Oregon, Hoa Kỳ. Năm 1998, ông có trở về thăm quê hương Ninh Thuận nhưng không tham gia hoạt động âm nhạc. Tháng 5 năm 2008, ông lại trở về Việt Nam và lần này có biểu diễn trong chương trình "45 năm tình ca Từ Công Phụng" tại một phòng trà có tiếng ở Sài Gòn.
Sáng tác:Lê Trọng Nguyễn Thơ: Thuyền trăng chở khách chiến trường lại Bên bờ thắm lệ chiếc áo nâu Cờ reo chiến thắng đò xuôi mái Trăng vui trăng cũng rụng xuống cầu
Nhạc: Qua bến nước xưa lá hoa về chiều lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa khi đến cuối thôn chân bước không hồn Nhớ sao là nhớ đến người ngày thơ
Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh Anh nhớ bước em khi nắng vương thềm Má em mầu ngà tóc thề nhẹ bay
Nay anh về qua sân nắng chạnh nhớ câu thề tim tái tê chẳng biết bây giờ người em gái duyên ghé về đâu
Nay anh về nương dâu úa giọng hát câu hò thôi hết đưa hình bóng yêu kiều kề hoa tím biết đâu mà tìm
Anh nhớ xót xa dưới tre là ngà Gợn buồn nhìn anh em nói em nói: "Mến anh!" Mây lướt thướt trôi khi nắng vương đồi Nhớ em dịu hiền nắng chiều ngừng trôi...
Sáng tác: Đinh Việt Lang Em nỡ lạnh lùng đến thế sao Tim anh tan nát tự hôm nào Giờ đây đã nát giờ thêm nát Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào Sao em không nói một lời gì Dẫu một tiếng không đáng chi Cũng đủ cõi lòng anh ấm lại Bao ngày xa cách buổi em đi Em giết tình anh nữa phải không Em đem băng tuyết lắp hoa hồng Em đem hờ hững vùi thương nhớ Em giết tình anh trong lạnh lùng
Sáng tác: Hoàng Quý Hôm nay trời xuân bao tươi thắm. Dừng gót phiêu linh về thăm nhà. Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi Tôi đã hình dung nét ai đang cười.
Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm. Đôi mắt trong đen màu hạt huyền, Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng Xao xuyến nỗi niềm yêu...
Cô láng giềng ơi! Không biết cô còn nhớ đến tôi. Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ.
Cô láng giềng ơi! Tuy cách xa phương trời tôi không hề. Quên bóng ai bên bờ đường quê Đôi mắt đăm đăm chờ tôi về.
Năm xưa khi tôi bước chân ra đi. Đôi ta cùng đứng bên hàng tường Vi. Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi. Đừng nói đến phân ly.
Cô láng giềng ơi! Nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi. Chân bước vui bên bờ đường quê. Em có hay chăng giờ tôi về...
Lời 2:
Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo. Chân bước phân vân lòng ngập ngừng. Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao. Tôi biết người ta đón em tưng bừng.
Tan mơ trời xuân đôi môi thắm. Đôi mắt nhung đen màu hạt huyền. Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng. Tan vỡ cuộc tình duyên...
Cô láng giềng ơi! Thôi thế không còn nhớ đến tôi. Đến phút êm đềm ngày xưa kia. Khi còn ngây thơ.
Cô láng giềng ơi! Tuy cách xa phương trời tôi không hề, Quên bóng ai bên bờ đường quê. Đôi mắt đăm đăm tìm phương về.
Đành lòng nay tôi bước chân ra đi. Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi. Ghi chút tình em nói chờ đợi tôi, Đừng nói tới phân ly.
Cô láng giềng ơi! Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi. Chân bước xa xa dần miền quê.
Hoàng Quý sinh năm 1920 tại Hải Phòng, ông là anh trai của Hoàng Phú, tức nhạc sĩ Tô Vũ. Theo Phạm Duy, Hoàng Quý từng là học trò của Lê Thương tại trường Trung học Lê Lợi ở Hải Phòng vào cuối thập niên 1930. Hoàng Quý theo học nữ giáo sư âm nhạc Leperète dạy nhạc ở các trường trung học ở Hải Phòng. Nhờ có năng khiếu và ham học, Hoàng Quý tiếp thu âm nhạc khá tốt, chỉ một thời gian sau trở thành giáo viên dạy nhạc của trường Bonnal.
Suốt trong một thời gian từ năm 1943 cho tới 1945, Hoàng Quý đã quy tụ được một số bạn bè như Phạm Ngữ, Đỗ Nhuận, Lưu Hữu Phước, Văn Cao, và Hoàng Phú lập thành nhóm Đồng Vọng cùng nhau sáng tác. Nhóm Đồng Vọng được nhà xuất bản Lửa Hồng rồi tạp chí Tri Tân ở Hà Nội giúp đỡ. Lửa Hồng đã ấn hành 12 tập nhạc, mỗi tập có từ 8 đến 12 bài như các tập: Bên sông Bạch Đằng, Nước non Lam Sơn, Tiếng chim gọi đàn, Bóng cờ lau, Nắng tươi, Chiều quê của Hoàng Quý, Về đồng quê của Văn Cao, Ngày xưa của Hoàng Phú... Tổng cộng Đồng Vọng đã sáng tác và ấn hành khoảng trên 60 ca khúc chủ yếu theo xu hướng nhạc hùng có nội dung ca ngợi đất nước, ca ngợi truyền thống anh hùng của dân tộc. Riêng về phần Hoàng Quý, đã soạn ra những bài ca giá tri như Trên sông Bạch Đằng, Gọi bạn lên đường, Tiếng chim gọi đàn, Bóng cờ lau, Nước non Lam Sơn, Lời vọng ngàn xưa, Dưới bóng thông xanh, Chiều xuân, Nắng tươi...
Trước khi trở thành người soạn nhạc tiền đạo của xu hướng nhạc hùng, Hoàng Quý cũng đã đi vào lãnh vực nhạc tình, với những bài nhạc tình yêu như Tú Uyên, hay những bài nhạc tình quê như Chiều quê, Đêm trăng trên vịnh Hạ Long, Chùa Hương... mà nổi tiếng hơn cả là ca khúc bất hủ Cô láng giềng.
Cô láng giềng ra đời khoảng năm 1942-1943. Lúc đó Hoàng Quý rời Hải Phòng lên Sơn Tây để đến làm thư ký cho một trang trại nuôi bò. Chuyến ra đi đó ông đã phải chia tay với "bóng hồng" của mình. Khoảng 6 tháng sau, ông không làm việc ở Sơn Tây nữa và trước khi trở về Hải Phòng ông ghé thăm người em Hoàng Phú đang ở tại Hà Nội. Chính trong dịp này nhạc sĩ Hoàng Quý đã cho người em mình xem bài hát Cô láng giềng của ông.
Hôm nay trời xuân bao tươi thắm
Dừng gót phiêu linh về thăm nhà
Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi
Tôi đã hình dung nét ai đang cười
Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm
Đôi mắt trong đen màu hạt huyền
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng
Xao xuyến nỗi niềm yêu...
Nhạc sĩ Tô Vũ kể lại: "Với Cô láng giềng, anh tôi chỉ sáng tác lời 1. Đó là những vần thơ đầy lạc quan, phấn khởi khi chia tay người yêu và hy vọng một ngày trở về gặp nhau trong vui mừng. Còn lời 2 là do tôi sáng tác thêm, đó là cảnh chàng trở về, ngày có một đám cưới làng quê tưng bừng rộn rã của chính người yêu, và chàng buồn tình lặng lẽ ra đi... Thật ra lời 2 này không phải là tâm tư của Hoàng Quý mà do tôi hư cấu và Hoàng Quý đã đồng ý, xem như là một tác phẩm nghệ thuật chứ không phải là sự miêu tả một mối tình có thật, vì thực tế Hoàng Quý không có một bi kịch về tình yêu như nội dung của lời 2"
Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo
Chân bước phân vân lòng ngập ngừng
Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao
Tôi biết người ta đón em tưng bừng...
Đành lòng nay tôi bước chân ra đi
Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi
Ghi chút tình em nói chờ đợi tôi
Đừng nói tới phân ly.
Cô láng giềng ơi
Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi
Chân bước xa xa dần miền quê
Ai biết cho bao giờ tôi về.
Về Hoàng Quý, Phạm Duy đã nhận xét: "Đánh giá Hoàng Quý không nên chỉ thu hẹp vào những sáng tác của ông, bởi vì sự hoạt động cho nền nhạc hùng còn là một điều khiến chúng ta phải ghi nhớ và ghi ơn. Ông là linh hồn của đám nhạc sĩ trẻ ở Hải Phòng, thúc đẩy mọi người sáng tác và ông làm cho những sáng tác đó có một đời sống hẳn hoi, nghĩa là in ra, hát lên trong những sinh hoạt hướng đạo hay học sinh của ông".Văn Cao cũng thường nhắc tới Lê Thương và Hoàng Quý là hai nhạc sĩ có ảnh hưởng tới con đường âm nhạc của ông.
Hoàng Quý tham gia Việt Minh sớm, trong cao trào kháng Nhật cứu nước, nhà Hoàng Quý là cơ sở của một số người Việt Minh hoạt động bí mật ở Kiến An, Hải Phòng. Tháng 51944 Hoàng Quý viết bài Cảm tử quân, Sa trường hành khúc và tích cực tham gia hoạt động cách mạng. Tháng 101945, Tiếng gọi non sông ra đời, mặc dù lúc này sức khỏe đã giảm sút nhiều. Đầu năm 1946, bệnh tình của ông ngày một nặng, nhưng Hoàng Quý vẫn tham gia các cuộc biểu tình, mít tinh ủng hộ chính phủ Hồ Chí Minh, phản đối Việt Quốc, Việt Cách.
Hoàng Quý qua đời ngày 26 tháng 61946 vì một chứng bện nan y tại Hải Phòng, lúc 26 tuổi, khi tài năng của ông đang độ phát triển.
Bến nước gió rét đò thưa khách sang Lau xanh ven sông mờ run bóng trăng Đêm nay không gian chìm trong giá băng Con đò sang ngang...
Kể lúc vắng bóng người chinh chiến xưa Đã cắm giữa gió mùa thu thổi đưa Đêm nay đông sang mà tin vẫn chưa ... đưa đò ...về ... xưa Mà đoàn hùng binh âm thầm xông lướt trong sương Hồi còi còn vang như hòa lẫn theo người lái đò ru:
Mời các bạn thưởng thức bài hát do Khánh Ly trình bày
Tiếng còi trong sương đêm Tiếng còi trong sương đêm theo gió đưa ôi buồn, nghe vi vu oán than Thôi toán quân đi rồi, thôi toán quân đi rồi ... Hơ hờ hơ ...hơ hơ hơ đi rồi ...
Con ơi lòng mẹ ủ ê thương cho chồng mấy dặm sơn khê Khi ra đi có hứa thu nay về Mà hôm nay lá thu đã rơi tràn, Rồi mùa đông sang qua luôn mòn mỏi trong đau buồn
Hò hơ hớ ... Hò hơ hớ ... Tiếng còi trong sương đêm Tiếng còi trong sương đêm theo gió đưa ôi buồn Nghe vi vu oán than Thôi khóc chi đau lòng, con cứ an giấc nồng Hơ hờ hơ ...hơ hơ hơ bên lòng ... Hơ hờ hơ ...hơ hơ hơ ...
Sáng tác: Văn Cao Tiếng ai hát chiều nay vang lừng trên sóng Nhớ Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên
Kìa đường lên tiên, kìa nguồn hương duyên Theo gió tiếng đàn xao xuyến Phím tơ lưu luyến, mấy cung u huyền Mấy cung trìu mến như nước reo mạn thuyền. Âm ba thoáng rung cánh đào rơi
Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời Lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan Quê hương dần xa lấp núi ngàn Bâng khuâng chèo khua nước Ngọc Tuyền Ai hát trên bờ Đào Nguyên.
Thiên Thai chốn đây Hoa Xuân chưa gặp Bướm trần gian Có một mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần Thiên Tiên chúng em xin dâng hai chàng trái đào thơm Khúc nghê thường này đều cùng múa vui bầy tiên theo đàn.
Đèn soi trăng êm nhạc lắng tiếng quyên đây đó nỗi lòng mong nhớ Này khúc bồng lai là cả một thiên thu trong tiếng đàn chơi vơi Đàn xui ai quên đời dương thế Đàn non tiên đàn khao khát khúc tình duyên.
Thiên Thai! Ánh trăng xanh mơ tan thành suối trần gian Ái ân thiên tiên em ngờ phút mê cuồng có một lần. Gió hắt trầm tiếng ca tiếng phách ròn lắng xa Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta
Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn quên trần hoàn Cùng bầy tiên đàn ca bao năm Nhớ quê chiều nào xa khơi Chắc không đường về Tiên nữ ơi!
Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn khi trở về Tìm Đào Nguyên, Đào Nguyên nơi nao ? Những khi chiều tà trăng lên Tiếng ca còn rền trên cõi tiên.
Thiên Thai là tên của chuyện Lưu Thần và Nguyễn Triệu đời nhà Hán nhân tiết Đoan Dương (5-5 âm lịch) vào núi Thiên Thai hái thuốc, bị lạc lối về. Hai người tao ngộ tiên nữ, kết làm vợ chồng. Sống hạnh phúc được nửa năm thì hai chàng nhớ quê muốn về thăm. Các tiên nữ cho biết đây là cõi tiên, đã về trần là không thể trở lại, song vẫn không giữ được hai chàng. Lưu, Nguyễn hồi hương thấy quang cảnh khác hẳn xưa, thì ra họ xa nhà đã bảy đời. Buồn bã, hai người trở lại Thiên Thai thì không thấy tiên đâu nữa...
Nhạc sĩ: Nguyễn Văn Tí Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời. Anh yêu tiếng hát êm như lời nguyền đẹp bao ước mơ Anh như lầu vắng em như ánh trăng reo muôn ý thơ Muốn nói cùng em đôi lời trìu mến...
Vui lòng đợi giây lát để trình duyệt tải nhạc
Tim anh băng giá đang nhại ngùng câu năm tháng mong chờ.
Hẹn em từ muôn kiếp trước
Nhớ em mấy thuở bạc đầu
Anh đã âu sầu vì đường tơ vương vấn
Em để cung đàn đưa anh về đâu ?
Dư âm tiếng hát reo lên trong lòng anh bao nhớ nhung